"Wow, vậy là thực tập lần cuối rồi nhỉ...". Tôi tự lẩm bẩm câu đó khi nhìn vào email thông báo từ phòng đào tạo sáng nay. Dòng chữ ngắn gọn ấy bỗng nhiên nặng trĩu, kéo theo cả một miền ký ức ùa về. Không biết từ khi nào mà thời gian lại trôi nhanh đến tàn nhẫn như vậy. Mới hôm nào còn ngơ ngác tìm phòng học, vậy mà giờ đây, chúng ta đang đứng trước ngưỡng cửa cuối cùng để bước ra thế giới thực sự.

Ngày xưa: Đi đâu cũng có "bầy đàn"

Nhớ lại những đợt thực tập đầu tiên – cái thời mà chúng ta gọi là "thực tập nhận thức" hay "thực tập giáo trình". Khi ấy, cảm giác đi thực tập giống như một chuyến đi chơi xa có tổ chức hơn là đi làm. Chúng ta nộp đơn theo nhóm, ưu tiên số một không phải là công ty đó to hay nhỏ, lương cao hay thấp, mà là "có tuyển cả nhóm mình không?".

Ngày ấy, niềm vui đơn giản lắm. Sáng cùng nhau đi trên một tuyến xe buýt, trưa rủ nhau lê la quán cơm văn phòng bàn tán chuyện sếp khó tính, chiều lại í ới gọi nhau về sớm để đi trà đá. Áp lực công việc gần như bằng không, vì sau lưng luôn có đồng đội. Sai thì cùng chịu, bị mắng thì cùng nghe, và quan trọng nhất: Chúng ta luôn có nhau trong mọi khung hình check-in.

Nhóm bạn sinh viên cùng nhau thảo luận vui vẻ trong khuôn viên trường
Ngày ấy, tiêu chí chọn nơi thực tập chỉ đơn giản là: "Ở đó có chúng mày".

Bây giờ: Mỗi người một ngả đường

Nhưng kỳ thực tập cuối này, mọi thứ đã khác. Khác nhiều lắm.

Danh sách trúng tuyển đợt này không còn những cái tên quen thuộc nằm cạnh nhau nữa. Đứa thì chọn về quê để gần gia đình, đứa thì Nam tiến tìm kiếm cơ hội ở vùng đất hứa, đứa lại may mắn lọt vào mắt xanh của một tập đoàn đa quốc gia với quy trình tuyển dụng gắt gao mà bạn bè không thể "đi kèm" được. Nhóm chat ngày xưa ting ting suốt ngày giờ im ắng lạ thường, thi thoảng chỉ hiện lên vài dòng tin nhắn vội: "Mày ổn không?", "Deadline dí quá", "Sếp bên tao khó lắm"...

Cảm giác hụt hẫng nhất là những buổi sáng thức dậy, xỏ chân vào đôi giày âu, khoác lên mình bộ đồ công sở chỉn chu và nhận ra mình phải đi một mình. Không còn ai chờ ở ngã tư, không còn ai chia sẻ hộp xôi gói vội. Kỳ thực tập cuối, hay còn gọi là thực tập tốt nghiệp, mang một màu sắc của sự cô đơn cần thiết. Đó là sự cô đơn của sự trưởng thành.

Sự tách rời để lớn lên

Có lẽ, vũ trụ đã sắp đặt để chúng ta phải tách nhau ra vào đúng thời điểm này. Suốt 3-4 năm đại học, chúng ta đã sống dựa vào nhau, núp bóng nhau trong các bài tập nhóm. Nhưng trường đời không chấm điểm theo nhóm, nó chấm điểm theo năng lực cá nhân.

Việc mỗi người một ngả lúc này chính là bài kiểm tra khắc nghiệt đầu tiên. Bạn phải tự mình đối mặt với những Drama công sở, tự mình giải quyết những sự cố kỹ thuật và tự mình chịu trách nhiệm cho con đường sự nghiệp. Không còn ai để đổ lỗi, cũng không còn ai để dựa dẫm. Chúng ta buộc phải lớn, buộc phải chuyên nghiệp, và buộc phải chấp nhận rằng: Những người bạn cùng bàn năm ấy, giờ đây sắp trở thành những đồng nghiệp ở những chiến tuyến khác nhau.

Một người trẻ làm việc một mình trong văn phòng lúc hoàng hôn
Chúng ta rồi sẽ phải học cách bước đi một mình, dẫu có chút chạnh lòng.

Lời nhắn gửi tháng 3

Nếu bạn cũng đang trải qua cảm giác chông chênh của kỳ thực tập cuối, hãy cứ cho phép mình buồn một chút. Nhớ về những ngày tháng "chung đơn vị" là điều tuyệt vời. Nhưng đừng để nỗi buồn đó níu chân bạn.

Mỗi ngả đường chúng ta đi hôm nay đều dẫn về một đích đến: Sự trưởng thành. Hãy cố gắng hết sức ở nơi mình đã chọn, để sau này khi gặp lại nhau trong ngày lễ tốt nghiệp, chúng ta có thể tự hào kể cho nhau nghe về những "chiến tích" khi phải một mình chiến đấu giữa biển lớn.

Tạm biệt nhé những ngày tháng vô tư lự. Chào nhé kỳ thực tập cuối cùng. Chúng ta, rồi ai cũng sẽ ổn thôi, theo những cách riêng của mình.

Chuyên mục Đời sống - Xã hội