Cuối tuần qua, tôi có dịp đón một người bạn thân vừa kết thúc chuyến tu nghiệp dài ngày tại Nhật Bản trở về. Để giúp anh bạn tìm lại chút phong vị Thủ đô sau quãng thời gian xa xứ, tôi quyết định chọn phố đường tàu làm điểm dừng chân đầu tiên. Ngồi nhâm nhi ly cà phê trứng đượm vị giữa con ngõ nhỏ hẹp, xẻ dọc bởi hai thanh ray sắt nhuốm màu thời gian, một thứ cảm xúc hoài niệm xen lẫn sự choáng ngợp trào dâng vô cùng mãnh liệt.

Không gian kiến trúc độc bản giữa lòng phố thị

Phố đường tàu từ lâu đã trở thành một biểu tượng du lịch không thể trộn lẫn của Hà Nội. Không có những đại lộ thênh thang hay những tòa cao ốc chọc trời, sức hút của nơi đây đến từ sự chật hẹp đến mức phi lý. Những dãy nhà cấp bốn lợp mái tôn ố màu, những ban công nhỏ xíu phơi đầy quần áo nằm phơi mình sát sạt ngay cạnh tuyến đường sắt huyết mạch. Tất cả tạo nên một bức tranh sinh hoạt đời thường vô cùng chân thực và sống động.

Quang cảnh yên bình tại phố đường tàu Hà Nội trước giờ tàu chạy
Không gian kiến trúc chật hẹp nhưng mang đậm dấu ấn thời gian của phố đường tàu.

Ngồi cùng cậu bạn thân, chúng tôi ôn lại những kỷ niệm ngày cũ trong tiếng nhạc acoustic nhè nhẹ phát ra từ chiếc loa rè của quán. Anh bạn tôi, vốn đã quen với sự quy củ và những chuyến tàu điện ngầm im phăng phắc tại xứ sở hoa anh đào, tỏ ra vô cùng thích thú trước cảnh tượng những quán cà phê mọc lên san sát, bàn ghế được kê sát mép đường ray chỉ chờ đến giờ tàu chạy là vội vã thu dọn.

Khoảnh khắc thót tim khi cỗ máy khổng lồ lướt qua

Và rồi, điều được mong chờ nhất cũng đến. Tiếng còi tàu vang lên lanh lảnh từ đằng xa, kèm theo tiếng loa phát thanh hối thúc của các chủ quán yêu cầu khách hàng lùi vào vạch an toàn. Mặt đất bắt đầu rung chuyển nhẹ, rồi mạnh dần theo từng nhịp dập của bánh sắt. Cỗ máy khổng lồ lù lù xuất hiện, xé toạc không gian yên bình ban nãy.

Khoảnh khắc đoàn tàu vụt qua sát mặt du khách tại Hà Nội
Cảm giác áp đảo khi đoàn tàu hỏa lướt qua mặt ở cự ly cực gần là trải nghiệm không thể nào quên.

Đoàn tàu vút ngang qua mặt chúng tôi ở một cự ly gần đến mức có thể cảm nhận rõ luồng gió mạnh cuốn tung mái tóc và hơi nóng phả ra từ động cơ. Âm thanh đinh tai nhức óc ép chặt vào màng nhĩ, lấn át mọi tiếng nói cười. Cảm giác hồi hộp, thót tim rồi vỡ òa trong sự phấn khích tột độ là thứ ma lực khiến bất kỳ ai cũng muốn trải nghiệm một lần trong đời. Bạn tôi đứng lặng người, ánh mắt không giấu nổi sự kinh ngạc trước một trải nghiệm mà có lẽ anh chưa từng thấy ở bất kỳ đô thị hiện đại nào trên thế giới.

Điểm hẹn văn hóa và cơ hội vàng để trau dồi ngoại ngữ

Sau khi chuyến tàu đi qua, trả lại không gian yên ả cho con phố, tôi mới có dịp quan sát kỹ hơn những vị khách xung quanh mình. Điều bất ngờ là người Việt ở đây chỉ chiếm thiểu số. Không gian quán chật kín những du khách quốc tế, đặc biệt là du khách da trắng đến từ châu Âu, Mỹ và cả những đoàn khách đến từ nước Nga xa xôi. Họ cầm trên tay chai bia Hà Nội, vui vẻ trò chuyện và bấm máy liên tục để ghi lại những khoảnh khắc độc nhất vô nhị.

Sự tập trung đông đảo của du khách quốc tế biến con phố nhỏ này thành một liên hợp quốc thu nhỏ. Chính vì thế, đây thực sự là một mỏ vàng dành cho các bạn học sinh, sinh viên Việt Nam mong muốn tìm kiếm môi trường thực hành ngoại ngữ thực tế. Thay vì chỉ lên khu vực Hồ Gươm đi dạo để tìm khách Tây trò chuyện rèn luyện tiếng Anh như trước đây, giới trẻ giờ đây hoàn toàn có thể rủ nhau ra phố đường tàu vào dịp cuối tuần. Không gian cà phê cởi mở, tâm lý du khách đang cực kỳ thoải mái sau trải nghiệm xem tàu chạy chính là chất xúc tác tuyệt vời để bắt đầu những cuộc trò chuyện xuyên biên giới, tìm hiểu về văn hóa năm châu.

Chút tình người ấm áp giữa Thủ đô

Bên cạnh những trải nghiệm thị giác mạnh mẽ, điều giữ chân du khách tại con phố này chính là sự nồng hậu của người dân bản địa. Bà chủ quán nơi chúng tôi ngồi là một người phụ nữ Hà Nội gốc, xởi lởi và cực kỳ hiếu khách. Dù bận rộn pha chế và liên tục nhắc nhở khách chú ý an toàn, bà vẫn dành thời gian hỏi han xem đồ uống có vừa miệng không, rồi kể cho chúng tôi nghe những câu chuyện gắn liền với xóm đường tàu từ thời bao cấp.

Du khách chụp ảnh kỷ niệm cùng chủ quán cà phê đường tàu thân thiện
Sự hiếu khách và chân tình của những người dân nơi đây để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng du khách.

Thấy anh bạn tôi hiền lành lại có vẻ ngoài thư sinh, tôi được dịp trêu đùa hỏi bà cụ xem có muốn nhận anh chàng làm cháu rể không. Bà chủ quán bật cười sảng khoái, vỗ vai cậu bạn tôi khen ngợi rối rít khiến cả góc quán nhỏ tràn ngập tiếng cười giòn giã. Trước khi ra về, chúng tôi không quên xin phép được chụp chung với bà một bức ảnh kỷ niệm để lưu giữ khoảnh khắc ấm áp này.

Trải qua vài giờ đồng hồ tại phố đường tàu, mọi căng thẳng mệt mỏi dường như tan biến hết. Sự kết hợp hoàn hảo giữa nhịp sống hối hả của một công trình giao thông trăm tuổi và sự tĩnh lặng bình yên của những ly cà phê vỉa hè đã tạo nên một thỏi nam châm thu hút sự chú ý của toàn cầu. Nếu bạn đang tìm kiếm một địa điểm để đổi gió cùng gia đình, bạn bè vào dịp cuối tuần, hay đơn giản là muốn thử thách sự can đảm và kết nối với bạn bè quốc tế, con phố nhỏ bé này chắc chắn là một sự lựa chọn không thể tuyệt vời hơn.

Chuyên mục Du lịch - Trải nghiệm